Chapter 1:

Tiếng bánh xe bò vang vọng trong không gian bao la, giữa cánh đồng lúa thơm mùi đất này. Từng gợn sóng trôi chậm rãi như cách cô tận hưởng bầu không khí mát mẻ này. Tiết trời như đang theo chân cô, Kazen, trên hành trình lên thành phố đi học. Nó không còn chông gai như trước kia nữa.

Từng nhịp thở đều đặn, lòng ngực nở ra, rồi hạ xuống, cô thả lỏng cơ thể dựa vào cỏ khô, rồi nhìn trời nhìn mây, nhìn đàn chim lượn lờ trên bầu trời. Cảnh vật trong yên bình đến lạ thường. Cô đưa tay lên trời, để từng tia nắng nhẹ nhàng nhảy múa trên đầu ngón tay và đôi má hồng hào kia của cô.

Cô lại ngồi dậy, ngẫm nghĩ về ngôi nhà hơi ấm kia, nơi mà cô có những đứa em tinh nghịch chạy quanh nhà để chơi đuổi bắt, giảng cho những bé mới lớn nói bập bẹ vài chữ, hay những bữa ăn thịnh soạn được cô cùng các bảo mẫu nấu ăn cùng nhau. Kí ức ùa về, làm tâm trạng của cô nôn nao muốn được gặp mọi người nhanh hơn. Ôm chặt chiếc vali to kia vào người, cô thầm nghĩ:

Ặc!

Cô giật mình suýt cắn lưỡi bản thân, một tay bám chặt vào thành xe bò, tay kia ôm khư khư chiếc vali vừa vặn trong vòng tay nhỏ nhắn của cô. Hóa ra chỉ là cú vấp ở bánh xe, cô thở phào nhẹ nhõm, rồi lại nhìn về phía chân trời xa xăm, nơi những mảnh ruộng xanh đang nhảy múa khi từng đợt gió lùa qua.

Cô ngẫm nghĩ một lúc rồi tiếp tục thiếp đi trong thời tiết đầy gió, gió đưa hương thơm của mùi cỏ tươi thoảng nhẹ làm cô nhanh thiếp đi, chìm vào trong cơn mê mang.

Tiếng lộc cộc của bộ móng ngựa dần hòa lẫn với tiếng rộn ràng của thị trấn: trẻ con nô đùa trên phố, tiếng chợ đèo khách, tiếng người dân bàn tán qua lại,... Mọi thứ trông vẻ tấp nập và rộn ràng, còn phía Kazen thì cô vẫn nằm yên giấc trên cỏ khô trong khi ông chủ đang tìm chỗ để tạm nghỉ chân. Thời tiết mát mẻ với bầu trời trong xanh, ông chú lấy chiếc mũ đi lùa từng cơn gió về phía ông để hạ nhiệt cho bản thân sau một chuyến đi khô khan, không có chỗ nghỉ chân đúng nghĩa. Vì thế, ông cũng gọi cô dậy.

Ngoài mặt là vậy, ông vẫn để cô gái trẻ kia nằm nghỉ trên lớp cỏ khô kia. Ánh nắng chói chang phủ đầy cả quảng trường, người dân vẫn đi qua ngó lại, nhìn về phía nhóm người vừa mới vào thành, cụ thể là người trên chiếc xe bò kia cùng với người lái này. Ông lão liếc nhìn những người còn đứng lại với ánh mắt đe dọa để người dân quanh đó dừng chân không quá lâu. Ông biết các khu vực quanh đây không ai thân thiện như ông. Thở dài rồi ngẫm lại, ông cũng ráng gọi cô bé tỉnh ngủ để bản thân ông có thể trở về nhà trong hôm nay. Cô gái cũng giật mình tỉnh dậy rồi ngó nhìn xung quanh.

Cô gửi cho ông chú một túi da nhỏ, nhưng cũng khá nặng khi vào tay của ông. Ông già cũng từ tốn mở túi và đếm số xu.

Ông cất túi tiền vào trong áo khoác mỏng rồi đánh bò đi về hướng khỏi thành. Khi bóng dáng chiếc xe thồ kia càng hòa mình vào đám đông cũng là lúc cô bắt đầu ngó nhìn xung quanh. Nơi đây gần như sử dụng phép thuật là một phần không thể thiếu trong cuộc sống, khác với các khu vực mà cô đã từng đi qua. Không phải mối bận tâm, cô bước chân vào quán trọ. Cũng may cô đã có kinh nghiệm trong việc thuê phòng lâu dài và kiểm tra đồ nội thất trong việc hư hỏng nên chỉ mất một lúc để kiểm tra và bắt đầu soạn đồ cá nhân: dọn bụi bẩn trong phòng, treo quần áo, thay ga giường gối, chuẩn bị giấy tờ cho việc ký hợp đồng, giấy tờ xin công việc, lấy nước hoa khử mùi,...