Commissioned by rue chan.
.
.
.
.
.
Cửa phòng chầm chậm khép lại, tiếng “cạch” chầm chậm vọng lại sau cánh cửa, để những thanh âm có phần ồn ào bên ngoài hành lang được cắt bỏ chỉ trong giây lát. Sau khi khoang phòng dần trở lại khoảng lặng như ban đầu, Asahi mới quay mình bước vào bên trong. Tiếng đế giày va vào sàn nhà lộp cộp hòa vào tiếng người thở đều đều từ phía giường bệnh đủ lớn để đôi bên có thể nghe thấy. Anh đưa mắt nhìn quanh một lượt, từ tấm rèm mỏng phảng phất theo chiều gió, đến cả bình nước vơi đi phần nào để ở tủ đầu giường, rồi cuối cùng là người con gái đang ngồi bên mép giường bệnh – cô bệnh nhân mà anh nhận trách nhiệm chăm sóc và cứu chữa. Dường như đối phương cũng đã phát giác ra sự xuất hiện của vị bác sĩ thân thuộc kia, liền ngoái đầu nhìn anh như bao lần trước đó.
“Hôm nay… em thấy trong người thế nào rồi?”
Asahi cất tiếng hỏi, giọng nói vẫn dịu dàng vô ngần. Anh tiến gần hơn về phía giường bệnh và kéo ghế ngồi xuống. Dường như đã có thể đoán trước được câu trả lời của Machi, anh vẫn tạo thói quen đặt câu hỏi cho em mỗi ngày, như một cách để bản thân khẳng định được sự tồn tại của em nơi đây vẫn chưa hề biến mất. Machi ngước nhìn anh, rồi lại nhìn về phía bầu trời ban chiều đỏ rực ánh sắc cam đỏ, khẽ gật đầu.
“Vẫn như vậy thôi ạ.”
Asahi đưa mắt nhìn về nơi em hướng mắt đến. Tầm này đã là xế chiều, hoàng hôn gần như đã tan đi dưới bầu trời phủ lấp đầy những áng mây trắng muốt, chỉ còn lại phân nửa quả cầu đỏ lấp lóe những tia sáng yếu ớt xuyên qua tầng mây, rơi đầy trên những tòa nhà cao tầng hay kể cả là ngọn núi cao đến cả mấy trăm mét. Anh có hơi thẫn thờ, khóe môi mím chặt trước vẻ bình thản của Machi. Dạo gần đây, những biểu cảm trên gương mặt em tưởng như đã mài mòn, không còn ý cười rõ ràng hiện trên đáy mắt mỗi khi cố ý tỏ ra vui vẻ, hay kể cả là cái cong môi mềm mại vẫn luôn là nét đặc trưng trên gương mặt của em. Có lẽ mọi thứ đang dần tàn lụi, linh hồn em, sự sống của em, hay cả những nỗi niềm dai dẳng mà em cất trong lòng một góc kín kẽ.
“Em đã uống thuốc rồi chứ? Cuối tuần này là hết số thuốc được kê rồi, anh sẽ đi lấy thêm cho em.”
“Em cảm ơn anh, đã làm phiền anh nhiều rồi.”
Chàng trai khẽ lắc đầu, những ý nghĩ trong anh xuất hiện liên tiếp. Anh thử tìm cách gạt bỏ chúng, nhưng rồi lại bất thành, hẳn là chúng vẫn còn muốn cư ngụ trong tâm trí anh thêm một thời gian dài dằng dặc. Cho đến một ngày nào đó.
Nghe thấy tiếng thở dài trượt khỏi đầu môi Asahi, Machi chỉ khẽ nghiêng đầu rồi lắng nghe lấy nhịp thở của anh, tựa như đang lắng nghe những âm thanh trong lòng gào thét dữ dội. Có lẽ so với em – lồng ngực phẳng lặng, chỉ có thể ví như mặt biển yên ắng, mang theo chút gợn sóng nhạt nhòa; thì lồng ngực anh, đôi khi lại là sóng biển vồ vập tràn vào bờ cát, là nỗi đau thống khổ chỉ có thể giải tỏa bằng thứ ngôn ngữ không thể thành hình cụ thể. Em không thể biết được anh đang nghĩ gì. Chỉ là sự ích kỷ nhỏ nhoi của em mong anh hiểu em. Anh có biết không, em đã không còn thiết muốn nhìn ngắm hoàng hôn như bây giờ nữa.
“Em vẫn… muốn như vậy chứ?”
“Sao ạ?”
“Chuyện phẫu thuật, em chắc chắn sẽ không phẫu thuật ư?”
“Vâng. Em đã quyết định rồi.”
Machi đáp lại bằng giọng nhẹ bẵng. Anh biết mà, phải không? Em đã từ chối chuyện ấy cả ngàn lần. Với bản thân, với anh, với những tiếng nói râm rỉ bên tai mà em chẳng hề đoái hoài lấy. Em đã ước mình có thể đột ngột biến mất tăm vào một ngày đẹp trời nào đó, khi bình minh lần nữa ló dạng và hoàng hôn lần nữa khuất mình sau rặng núi cao ngất, mà không có bất kỳ ai nhận ra, hay chí ít là cảm thấy cái chết ấy là một điều phi lý. Em không có phép thuật, thuốc an thần không phải món thuốc ngon của mụ phù thủy dễ dàng ban xuống, lưỡi dao trượt trên da em cũng khiến cho sự vụt tắt của em trở nên thật ngớ ngẩn, chúng sẽ khiến cho sự rời đi của em trở thành một sự hèn nhát bỏ chạy khỏi thực tại. Em đang cố kéo dài sự tồn tại mà mình thực chẳng mong mỏi là mấy, chỉ để thỏa mãn nốt phần ước nguyện mong manh còn lại tựa màn sương đêm.