Commissioned by Thanh Thảo.
.
.
.
.
.
Ánh chiều rơi trên bầu trời quang đãng, để lại hoàng hôn rực đỏ xinh đẹp nơi triền đồi phía xa. Gió lồng lộng thổi qua, đem theo chút hơi ấm vụn vặt còn sót lại cuối ngày đi mất, trả lại một khoảng khuất nắng vắng lặng như tờ.
Yên Na bước vào phủ, ánh mắt trông chờ đảo nhìn bên trong một lượt để tìm kiếm ba đứa nhỏ. Vừa đặt chân lên thềm đã chạm mặt gia nhân, cô liền hỏi đối phương xem rốt cuộc mấy đứa này đã làm gì lùm xùm mà để cô phải lo sốt vó, tức tốc trở về thế này chẳng biết. Người phụ nữ chỉ nhẹ nhàng đáp, hay là cô cứ vào bên trong xem thế nào. Yên Na gật gù cho qua rồi tức tốc đi vào.
Khoang nhà thinh lặng khiến cô thấy ngờ ngợ có gì sai sai, bình thường miệng mồm của ba đứa cũng đâu đến nỗi yên ắng như thế? Bởi vậy nên ngay khi chạm mặt Cảnh Nguyên vừa tiến đến trước mặt, cô đã thấy mình không quá bất ngờ với chuyện này. Anh nhìn cô chằm chằm, phía sau lưng là ba đứa đang ngồi trên ghế bình thản nhìn cha mẹ tương phùng cùng nhau. Không biết trước đó Cảnh Nguyên và cả ba cô cậu đã có cuộc chuyện trò gì chưa, không biết ba đứa nghĩ sao về cha mình trong thời gian cô vắng mặt nhằm đi thi hành những nhiệm vụ nơi chiến tuyến của hành tinh Amphoreus; và chuyện chúng nó nhận cha hay chưa, cô cũng không quản. Chỉ thấy Cảnh Nguyên nhìn cô, cái nhìn hếch lên đầy nghi hoặc – sau hàng trăm năm không được gặp gỡ, cô cũng đáp lại bằng ánh nhìn thản nhiên như không có gì.
“Nàng đưa con đi hơi lâu rồi đấy.”
“Ngài thấy đấy, cũng không bao nhiêu năm.”
“‘Không bao nhiêu năm’ đấy của em là cả trăm năm rồi, Yên Na ạ.”
“Ngài có uẩn khúc gì với em đấy à?”
Trên môi hai người vẫn là nụ cười thường nhiên, nhưng cũng dễ hiểu là cuộc trò chuyện thì không được “thân thiện” như thế.
Chân Diệp thấy cha mẹ mình như vậy mới nảy lên vài suy nghĩ, vội thì thầm vào tai Sương Lạc lẫn Dung Thước rằng hay là bọn mình ra ngoài đi. Ba đứa nháy mắt với nhau rồi đi thẳng khỏi phòng. Mấy người gia nhân đang vây chung quanh cũng tản dần ra cả. Trong chốc lát, chỉ còn có một nam một nữ đang nán lại trong phòng. Mà hai người cũng đã thôi tranh nhau, chỉ còn quan sát đối phương từ đầu xuống chân để xem liệu bấy nhiêu năm xa cách có gì thay đổi. Cảnh Nguyên vốn vẫn phong độ soái ca, khí chất ngời ngời; còn Yên Na vẫn xinh đẹp mỹ miều, dẫu đã trải qua trăm năm cùng biết bao thăng trầm và những cuộc chiến dai dẳng. Chỉ trong chớp mắt, Cảnh Nguyên đã cúi xuống, xốc bế Yên Na lên theo kiểu công chúa, rồi một mạch đi thẳng vào phòng ngủ. Áp sát cô vào tường, anh để mặt mình đối diện với gương mặt thanh tú của cô, nghiêng nhẹ đầu đặt ra đôi câu hỏi chất vấn:
“Nàng không gặp ta lâu thế, có còn nhớ ta không?”
“... Nếu không thì có làm sao không?”
“Vậy ta sẽ phải phạt nàng vì tội đã nói dối.”
Cảnh Nguyên cười khẽ. Anh dụi đầu vào hõm cổ của Yên Na, tận hưởng chút hơi ấm lẫn mùi hương mềm mại vẫn còn lưu lại. Quen thuộc, anh vẫn còn lưu luyến nó kể cả khi nó đã từng xuất hiện nơi cô cả trăm năm trước; và bây giờ vẫn vậy, vẫn không đổi thay. Đó là minh chứng cho việc cô vẫn là cô, vẫn là người thương của Cảnh Nguyên, không thay đổi dù chỉ là một chút. Điều duy nhất đổi thay chỉ có dòng đời vồn vã và thời gian trôi đi không ngừng phút giây nào. Còn anh, còn cô – tình yêu của đôi người vẫn vẹn toàn đến thế.
Đoạn, anh lùi ra. Gương mặt anh vẫn còn gần lại với cô cực kỳ. Bởi cô vẫn còn có thể cảm nhận được hơi ấm được trút ra nơi đầu mũi đỏ hồng của người kia. Hơi thở mềm mại của Cảnh Nguyên làm tim cô xao xuyến. Bồi hồi, cô chợt nhớ về ngày trước khi rời đi, cả hai đã cùng nhau mặn nồng suốt một đêm dài dặc. Anh đã trao cho cô những cái ôm, cái hôn miên man, và mùi hương lẫn hơi ấm trút ra từ tiếng thở của anh vẫn là điều luôn khiến cô nhớ. Cô không sao quên được khoảnh khắc trước ngày chia xa. Và món quà anh trao tặng cho cô khi ấy là những đứa nhỏ ngô nghê của hiện tại.