.

.

.

.

.

Mười lăm năm sống trên cuộc đời; chắc ấy là lần đầu tiên mà Autumn cảm thấy khó chịu đến thế. Nó vẫn thường gắt gỏng với ông bà già mỗi lần bọn họ tra hỏi về điểm số trong các kỳ thi, với bạn cùng lớp và rất-nhiều-lần với thằng Ray chết tiệt thường xuyên mò mẫm lên sân thượng – cái chốn “Thiên đàng Địa ngục” duy nhất của riêng mình nó. Nhưng bao lần cũng thế, chỉ cần nó rít một, hai, ba… hơi thuốc lá, những cảm xúc hỗn loạn trong nó sẽ dần lắng xuống và dịu lại, chừa lại khoảng trống cho những làn khói xám xịt và bụi thuốc phiện lấp đầy khoang ngực rỗng. Cái phòng vệ sinh riêng của nó mấy nay nồng nặc hơi thuốc, nó thấy mình có hơi ngu đần nhưng cũng bấm bụng làm vài điếu để xả cơn giận khi phải đối mặt với lời chất vấn của hai ông bà già suốt mấy bữa nay.

Chỉ là, hôm nay đã xảy ra một chuyện còn tệ hơn cả thế. Dường như đã có một ai đó phát hiện ra chuyện nó lẻn vào phòng giáo vụ sửa điểm thi cuối học kỳ, nhằm qua mắt ông già vào buổi họp phụ huynh cuối tuần sắp tới. Đó không phải thằng Ray, Autumn đã lờ mờ nhìn ra được dáng người vụt qua hành lang một cách chớp nhoáng trong khoảnh khắc ấy, và nó chắc chắn trăm phần trăm đó sẽ không phải cái thằng nhãi con nhút nhát, rụt rè đến mức buồn nôn ấy được. Đầu óc nó tê dại trong chốc lát, nó không biết con chuột nhắt rình mò nó bên ngoài ô cửa sổ đã nhìn thấy nó chưa, có biết nó là ai và học lớp nào không, hay chỉ vì tò mò mà nán lại quan sát. Camera trong trường đã hỏng suốt mấy bữa giời, sẽ chẳng có ai làm chứng cho nó rằng nó đã không lảng vảng đi đâu, như cái cách mà nó vẫn thường biện minh khi bắt gặp từ giáo viên những câu hỏi chất vấn.

Và nếu bị mách lẻo, giáo viên chắc chắn sẽ phát hiện ra ngay, những bài kiểm tra trước đó được chỉnh sửa một cách hoàn hảo cũng sẽ bị lộ tẩy và hủy bỏ. Rồi nó sẽ phải về nhìn mặt ông bà già với một cái sổ điểm bét nhè con điểm không, lúc ấy thì việc bị tống về cái vùng quê xa xôi hẻo lánh cũng chỉ là chuyện sớm hay muộn. Khóe môi nó giần giật, chẳng hiểu sao đã hút đến điếu Chapman thứ năm rồi vẫn thấy cuống họng nghẹn đặc và đắng chát. Nó không thể nào tìm được lại nổi cơn lâng lâng hay chỉ ít là cái cảm giác “bay” như mọi lần trước kia. Autumn đưa một tay vuốt ngược tóc mái ra sau đầu, cố rặn cho bằng được một lối giải quyết phù hợp nhất có thể nếu chẳng may bị giáo viên chủ nhiệm tìm đến vào tiết học cuối cùng trong tuần. Hoặc là ngay bây giờ, họ có thể đã nhận được tin báo và đang trên đường lục soát mọi ngóc ngách trong cái trường học này, để tìm cho ra đứa học sinh đã có gan chỉnh sửa một cái học bạ tệ hại trở thành những con điểm bảy, tám hết mức ổn áp. Buồn cười là nó không thể biết được tên oắt đó là đứa nào để mà dọng vào bản họng nó một cú đấm yếu ớt, hay lại là cách xử lý quen thuộc như cách nó làm với Ray khi thằng nhóc lén mò lên sân thượng, cũng có thể là dí tàn thuốc đang cháy vào cái lưỡi lắt léo nào đó đã khôn khéo dỗ ngọt giáo viên.

Ồ, và chết tiệt, nó chẳng biết nên làm gì. Autumn đã ngồi trên sân thượng này suốt một tiếng, với bao thuốc Chapman cạn sớm hơn hẳn so với dự tính của nó trong đầu. Tiết Ngữ văn chán ngắt bị nó dẹp qua một bên không chút thương tiếc, chắc là bà cô già cũng chẳng thèm để tâm đến con nhỏ ngồi ở bàn cuối cùng trong cái góc tối om chất đầy chổi và xẻng xúc rác đâu. Nó thà lên đây và rít nốt những điếu còn lại để cơn nhức nhối nhanh chóng tan đi, như cái cách bột thuốc thơm lừng loãng ra trên đầu lưỡi nó. Lại một tiếng “xì” nữa vang lên, đầu thuốc ngay lập tức bị dí vào cánh tay chi chít vết lõm đỏ, tàn dư xám xịt rã ra, rơi lệt bệt xuống mũi giày và tấm lát đá nứt bể. Còn hai điếu, và một chút “bột”, rất ít ỏi để có thể dùng nốt cho một tiết cuối cùng trước khi ra về mà nó thầm quyết định sẽ lủi hẳn ở trên này, còn hơn là quay về với cái phòng học chán ngắt và những bài giảng chán ngắt của giáo viên Ngữ văn thân thương. Bọn học sinh ngu đần cùng lớp sẽ lại hỏi nó những câu hỏi vu vơ nghe rất chi là chướng, từ sớm đến giờ cậu đã ở đâu vậy?

“Cạch.”

Cái âm thanh vừa vang lên khiến nó hơi chột dạ, theo phản xạ liền quay ngoắt về phía phát ra tiếng động đó. Lại là thằng nhãi Ray, tiếng bản lề kẽo kẹt đâm sầm vào tai Autumn khiến nó thấy bực bội không thể tả nổi. Chẳng biết hôm nay thằng oắt lại có trò gì, sẽ lại là những câu hỏi chất vấn ngớ ngẩn đến từ tên “anh hùng siêu nhân” ra vẻ ta đây hòng buộc tội Autumn với những lập luận nghe rất chặt chẽ. Autumn chỉ thấy tên đó là một thằng ra vẻ, cũng như mọi lời nói của Ray trong mắt nó đều trông rất ngu. Ray là một thằng nhóc không biết điều, luôn tìm cách đâm đầu vào chỗ chết, đặc biệt là sau mấy lần bị Autumn mắng chửi thậm tệ hay kể cả khi dí tàn thuốc lên hẳn đầu môi. Sau cùng, nó lại cảm thấy tiếc rẻ khi điếu thuốc cháy vẫn chưa quá nửa, dù sao thì bao Chapman nó mua lấy từ tiền của ông bà già rơi trong máy giặt cũng đâu phải rẻ mạt gì.

“Lại là chị. Bao giờ chị cũng ở đây hết ha.”

“Mày không thông được cái đầu à? Hay màng nhĩ mày thủng mẹ rồi?” Autumn mất kiên nhẫn hơn mọi khi, nó không có tâm trạng để lăn tăn với thằng nhãi cùng những câu nói mỉa mai vật vờ đó. Nó vẫn còn bận phải suy nghĩ lối giải quyết hợp lý cho sự bất cẩn ngớ ngẩn mà nó vô ý gây nên. “Lượn mẹ đi. Chắc đây đã là lần thứ tư tao đề cập với mày rằng đây là khu vực của riêng tao rồi đấy nhỉ?”

Chắc là đã trải qua quá nhiều lần bị Autumn xa xả vào mặt, nên Ray cũng đã không còn sụt sùi như cái lần đầu chạm mặt với người kia ở trên sân thượng nữa. Ray đứng một chỗ và im lìm, như thể mọi hành động của Autumn hiện tại đều đã trở nên quen thuộc đến mức thằng nhãi ấy không còn có thể nghĩ ra một câu hỏi nghe hay hay. Trải qua một phút lặng như tờ chỉ có tiếng người phì phèo điếu thuốc dang dở, Ray cuối cùng cũng đã cất giọng. Mà lần này, thay vì nhấn chìm mọi cảm xúc của Autumn rơi xuống vực thẳm, thằng nhãi lại đem đến cho nó một tia hy vọng sáng bừng.

“Tôi biết ai đã nhìn thấy chị sửa điểm trong phòng giáo vụ đấy.”

Autumn rùng mình, làm sao Ray biết được nó đang vu vơ nghĩ về chuyện đó? Mà không, hơn cả là thế, Ray nói bằng một cái giọng chắc nịch, một sự khẳng định chắc chắn như thể biết chắc con chuột nhắt nào đã rình mò Autumn trên hành lang vắng người qua lại vào lúc sáu giờ sáng. Khóe mắt của Autumn giần giật, đôi đồng tử đã hoàn toàn đảo về phía thằng nhãi tóc đen đang tìm cho mình một vị trí đứng trên sân thượng để cảm nhận được luồng khí mát.

“Và mày định làm gì?”

“Chị không muốn biết đó là ai à?”

Ray không hỏi, thằng oắt ấy đang khiêu khích Autumn, và khơi dậy trong nó những câu tự vấn không có đáp án cụ thể. Autumn vờ như không bận tâm cho lắm, thực ra nỗi lo của nó về chuyện tốt nghiệp được cấp Hai hay không đã sớm bị Ray bắt được vào cái lần đầu tiên hai đứa gặp nhau. Nhưng nó đã cố che đi mọi thứ bằng cách thử tảng lờ đi mọi chuyện. Nó hỏi bằng giọng hơi mỉa mai: