Tags: OCTP, AU! KnY, R17.

.

.

.

.

.

Vẫn như mọi năm, cuộc họp định kỳ của các Trụ cột được diễn ra từ lúc mặt trời chỉ mới nhen nhóm đằng sau những rặng núi, đến tận khi này đã là quá đỉnh đầu. Chúa công Ubuyashiki không quên dặn dò những đứa con của ngài rằng hãy bình an mà trở về sau những trận chiến nhọc nhằn vất vả. Nghe lời dặn của ngài xong, ai nấy dường như cũng đều thấy an lòng và nhẹ nhõm hơn phần nào.

Nắng trưa chảy trên mái tóc của Yuhi những giọt mềm mại ấm áp, rồi rơi vãi xuống mặt đường tạo thành một vệt nắng dài dằng dặc. anh chậm rãi đi trên con đường mòn thân thuộc, định bụng sẽ ghé qua chỗ quen để nhờ chú Kagami rèn lại giúp mình thanh Nhật luân kiếm.

Đường đến Làng thợ rèn ngắn hơn anh nghĩ. Hoặc là vì anh đã không để ý chặng đường, chỉ mãi vừa đi vừa nghĩ ngợi vẩn vơ những chuyện khác; hoặc vì tốc độ sải chân của anh không giống bao người. Suy cho cùng, Trụ cột cũng là những con người với ý chí sắt đá và thể chất vượt trội hơn hẳn những kiếm sĩ và tân binh. Nên nếu vậy cũng chẳng lạ gì. anh ghé xưởng rèn của chú Kagami – cũng là Trưởng làng của Làng thợ rèn nằm ở phía Bắc, thấy chú vẫn còn cặm cụi trong xưởng với những thanh sắt đang được tôi luyện.

“Chú Kagami à.” Yuhi mỉm cười cất tiếng.

“Ồ, đại nhân Yuhi!”

Chú Kagami tròn mắt, lập tức đặt thanh sắt xuống chiếc đe rồi chạy ồ ra đón chào vị Đại trụ vừa ghé làng mình. Chú nhìn lướt từ trên xuống dưới cơ thể của Yuhi một lượt rồi mới tiếp câu:

“Lâu rồi mới gặp lại ngài đấy ạ! Ngài thế nào rồi?”

“À, ta thì vẫn vậy thôi. Còn chú? Trông chú có vẻ ốm đi chút thì phải?”

“Vậy á? Chắc là bởi dạo này số lượng đội viên của quân đoàn tăng lên một cách chóng mặt, nên tôi phải chuẩn bị hơi nhiều thứ cho họ. Đại nhân vừa đi làm nhiệm vụ về sao?”

“À không, ta vừa tham gia cuộc họp giữa các Đại trụ về. Ta vừa gặp gỡ Chúa công đấy, thật may mắn vì ngài vẫn khỏe.”

“On trời, đó là một phước lành đấy ạ. Chỉ cần được nghe thấy lời dặn của ngài Ubuyashiki, tôi đã cảm thấy nhẹ nhõm biết bao nhiêu rồi.”

“Ừm, đúng vậy. Chú xem giúp ta thanh Nhật luân kiếm này nhé, có vẻ như lưỡi kiếm đã hơi bị mai một và cán cầm cũng bị lỏng rồi. Xong việc, ta sẽ lên đường sớm vào ngày mai.”

“Ngài cứ yên tâm và tranh thủ nghỉ ngơi trước khi xông trận. Để tôi kêu người chuẩn bị chỗ ngủ và thức ăn cho ngài. Còn cả suối nước nóng vào buổi tối nữa!”

“Được rồi, ta cảm ơn chú nhiều.”