Commissioned by Primo Vongola.

Title: Dưới đôi cánh Bầu Trời (bản rút gọn)

.

.

.

.

.

Giotto đặt ly rượu trên tay xuống mặt bàn, đảo mắt nhìn quanh gian phòng ồn ã với những âm thanh xập xình kéo dài bên tai. Người bên trong quán bar kín mít, xung quanh anh đầy rẫy những tên mặt mũi bặm trợn lẫn mấy gã phì phèo khói thuốc, có lúc lại xuất hiện vài tên đàn ông mang thần thái đĩnh đạc, nhưng bọn chúng thực chất cũng chẳng phải người đàng hoàng. Anh vốn nắm thóp tất cả gương mặt trong thế giới ngầm, im lặng là muốn dõi theo từng hành tung của những kẻ đối địch trong lặng lẽ.

Vài giây sau, anh thôi không quan sát nữa, tầm mắt hướng về phía ly rượu sóng sánh đang vơi dần đi. Chiếc kính râm đen đeo trên mắt vướng víu thật – anh không quen với việc mang bên người mình những thứ lỉnh kỉnh như nó, và thêm cả chiếc áo măng tô dày cộm nhằm che giấu thân phận thực sự của mình để tránh thu hút sự chú ý của người khác. Đồng hồ trên tay chỉ điểm chín giờ kém, chắc là đối phương cũng sắp đến rồi.

Đang nghĩ ngợi về những chuyện xảy ra gần đây trong giới, một giọng nói rụt rè vang lên bên tai khiến Giotto sực tỉnh khỏi những ý nghĩ ngổn ngang trong đầu.

“Cho hỏi… đĩa trái cây này là ngài đặt đúng không ạ?”

Giotto quay sang, lọt vào tầm mắt anh là một thiếu niên có mái tóc đen mềm đang nhìn anh đầy bối rối. Anh theo thói quen lướt mắt nhìn cậu từ trên xuống dưới, có hơi đề phòng trước sự tiếp cận đột ngột của một người lạ mặt. Người con trai này tên là Rinato, anh có thể biết được điều đó qua bảng tên đính trên ngực áo sơ mi của cậu. Tay cậu giữ chặt đĩa trái cây quá cỡ, không dám bất cẩn buông lơi. Hai người cứ thể nhìn nhau một lúc.

“Không.”

“V-vậy ạ?”

Lời từ chối của Giotto lập tức khiến Rinato trở nên bối rối. Tiêu thật, cậu không nhớ rõ gương mặt của vị khách ban nãy đã đặt đĩa trái cây này, cậu cứ tưởng là người đàn ông mang áo măng tô đặt nó cơ chứ? Hình như trong quán bar không chỉ có một mình người này là mang loại áo khoác đó.

“Là ai vậy nhỉ…?”

Rinato đảo mắt quanh phòng một lượt. Ánh đèn đủ loại màu sắc lấp lóa trong căn phòng chói mắt cực kỳ, đến việc nhìn ra trang phục của một ai đó còn trở nên khó khăn, thì làm sao có thể nhìn rõ mặt được. Hơn nữa, trông thấy mấy gã đàn ông bặm trợn với đủ kiểu hình xăm trên người đang quấn quýt bên mấy ả gái điếm, Rinato lại không muốn chen ngang. Những tên này nhất định sẽ băm vằm cậu thành trăm mảnh nếu biết cậu đến dò hỏi linh tinh chỉ vì một dĩa trái cây bé xíu. Hay là thôi…

Giotto im lặng dõi mắt nhìn theo nhất cử nhất động của Rinato, cảm nhận được sự vụng về của cậu mới chắc rằng người này không phải gián điệp cố ý tiếp cận anh vì lý do nào đó. Cậu thiếu niên này có đang giả vờ không nhỉ? Mà, trông luống cuống thế kia thì giả vờ thế quái nào được. Chắc là anh đề phòng quá rồi, dù gì cũng là người đứng đầu thế giới ngầm, cẩn thận vẫn hơn.

“Này, Rinato, bàn số 3 ở đây gọi một đĩa trái cây mà đi đâu ở bên kia vậy? Qua đây mau đi.”