Commissioned by MiNTea
.
.
.
.
.
Khi Rindou mở mắt, nó chẳng hiểu tại sao mình lại đang nằm trong vòng tay của Ran. Ran ôm nó chặt đến mức nghẹt thở, nó thậm chí còn cảm nhận được hơi thở ấm nóng của anh đang phả vào tai mình. Nó không ôm anh, nó cảm nhận được thứ gì đó đang cố đẩy nó khỏi anh, không cho phép nó được nhận lấy từ anh những cử chỉ dịu dàng ấy. Tức khắc, chưa kịp để Rindou kịp hiểu chuyện gì đang xảy ra, Ran áp mạnh hai tay lên gò má nó, vội vàng ép cho hai đôi môi quấn chặt lấy nhau, tuyệt nhiên triệt đường thở của đứa em trai vẫn còn đang ngơ ngác. Rindou cố giằng ra trong mấy giây đầu, cái cảm giác muốn tự tuyệt khỏi anh trai mình luẩn quẩn trong tâm trí nó.
Nhưng chỉ vài giây sau, mọi hành động của nó đều đình trệ lại. Nó không đẩy anh ra nữa, tiếp tục chìm đắm trong cái hôn dai dẳng như thể đã chịu khuất phục trước anh, hay nói đúng hơn – là khuất phục trước ham muốn của chính mình. Đó không phải lần đầu tiên nó nhận ra mình có những kiểu ham muốn này với Ran, đấy chỉ là một trong số những lần nó giằng ra theo bản năng và rồi dừng lại trước khi môi anh kịp dứt khỏi môi nó. Nó biết mình sai trái, nhưng anh cũng nào có vô tội? Đúng không? Anh hai?
Nó ghì hai tay mình lên vai anh, đẩy mạnh người anh ngã xuống nền đất. Nó lập tức chiếm được ưu thế, Ran vừa đập lưng xuống sàn đau điếng đã phải tiếp nhận từ Rindou những cái hôn kéo dài liên tiếp suốt mấy phút ròng. Nó liên tục hôn lên môi anh rồi nhả ra, hoàn toàn không để cho anh kịp thở. Hai tay nó lần mò trên cơ thể anh trai mình, đôi tay nó nóng ran, và cơ thể của Ran cũng vậy. Đầu ngón tay nó lướt khắp trên những đường cong của anh, dù da anh có phần thô ráp nhưng lại khiến dục vọng trong nó lớn dần và lớn dần theo từng chút. Mọi thứ diễn ra nhanh tựa một cái chớp mắt chớp nhoáng, nó nghe thấy những tiếng gào mắc kẹt trong cuống họng của Ran, là những tiếng rên rỉ, những thanh âm nỉ non, là sự chống cự và cũng có thể là khoái lạc, đang chạy dọc bên tai nó. Đũng quần nó bắt đầu căng phồng lên, vật bên trong dần dà cương cứng, chỉ cách một lớp vải, nó liên tục cạ vào giữa hai đùi của anh trong lúc Rindou đang thử dùng đầu gối của mình để tách hai chân anh ra cho dễ bề kiểm soát. Cả cơ thể anh dễ dàng bị nó giữ chặt, mọi hành động đều bị nắm thóp trong lòng bàn tay. Anh vùng vẫy, chẳng khác nào cá nằm trên thớt, mà kể cả có dùng cách mấy cũng không thể quay lại bể hồ.
“Rin… dou.”
Ran thì thầm, dường như anh muốn gọi tên nó một cách thật rõ ràng, để làm gi? Chỉ tiếc là mọi hành động của Rindou đều can ngăn điều đó. Nghe thấy giọng nói của anh trai, nó chợt khựng lại, nước bọt nuốt xuống thêm phần đắng chát. Dục vọng trong nó dâng cao đến đỉnh điểm, khiến Rindou càng lúc càng sốt sắng. Ngay khoảnh khắc nó đặt tay lên lưng quần và định kéo xuống, tầm nhìn trước mắt nó đột nhiên trở nên nhão nhoẹt. Từng tầng hình ảnh đều như vỡ vụn, khiến Ran trong mắt nó không còn vẹn nguyên, và tất thảy những gì nó nhìn thấy đều rất gớm ghiếc. Nó kinh hãi thét lên.
“Anh hai!!!”
Rindou rướn tay về phía trước, như muốn nắm lấy những gì còn sót lại nơi anh. Tuy nhiên, mọi thứ đều vô nghĩa, tất cả xuyên qua lòng bàn tay nó hệt như một vật thể vô hình. Bàng hoàng, nó bật dậy khỏi giấc ngủ.
“...!”
Rindou ôm đầu thở dài, hóa ra tất tần tật đều là mơ – một giấc viễn mộng dài, và điên rồ, có khi là vô hữu vô thực. Nó buông tiếng thở dài nặng trịch.
“... Haah… Mẹ kiếp.”
Tiện thể, nó phun thêm một câu chửi thề. Đũng quần nó ướt sũng, không cần nói cũng biết là giấc mơ (mộng tinh) vừa rồi đã ảnh hưởng đến nó như thế nào. Đảo mắt nhìn quanh phòng, đèn ngủ vẫn còn mở, cánh cửa đóng kín im lìm, Rindou vẫn vô thức quờ quạng tay trên giường như muốn tìm kiếm bóng dáng của anh trai. Lúc nhỏ, nó và Ran vẫn thường ngủ chung với nhau. Sau khi nó bước chân vào tuổi mười bảy, Ran đã đề nghị nó sang một căn phòng khác, mà đến giờ nó vẫn không hiểu tại sao anh lại đột ngột yêu cầu như vậy. Chỉ là, từ sau đó, thái độ của anh đối với nó có phần đổi khác, nhưng cũng vẫn là dáng vẻ kiêu ngạo, trịch thượng đến mức nó cảm thấy khó coi kia. Nhiều khi, Rindou còn cho rằng là do nó nghĩ quá nhiều.
Rindou tần ngần một chỗ. Nó lại nghĩ về cơn mơ ban nãy. Mọi thứ hiện lên trong tâm trí nó quá mức rõ ràng, nó vẫn còn nghe được tiếng thở gấp gáp xen lẫn những thanh âm của khoái lạc vọng lại bên tai. Và nó thấy mình điên, điên đến mức càng cố bỏ mặc giấc mơ ấy lại càng nhớ đến, không phải là nhớ đến những gì mình đã làm với Ran mà cảm thấy hối lỗi, mà là nhớ về cảm giác được chạm lên cơ thể anh, da thịt anh, núm vú hồng hào của anh phơi bày trước mắt nó và đũng quần cũng đang cương lên một cách yếu mềm. Chúng khiến nó muốn phát sốt chết đi được, lồng ngực nó như muốn nổ tung bởi những hình ảnh lặp lại liên tiếp trong đầu.
“Mày-điên-rồi, Rindou.”