Tôi đang bắt đầu điều gì? Hmmm, tôi đang bắt đầu lại một phiên bản hoàn thiện hơn của chính mình, mà đâu đó, tôi đang tận hưởng hạnh phúc với cuộc cách mạng của chính mình. Trước khi viết tiếp, tôi muốn nói rằng đây mới chỉ là khởi đầu, chưa bao giờ là kết thúc cả. Tôi không dám chắc tất cả mọi thứ có đúng như dự đoán, hoặc là sẽ trở nên tệ hơn với những vấn đề của chính mình. Chà, năm nay có khá nhiều thứ thay đổi tích cực, từ trọ, việc học, tính cách,…. Tôi không nghĩ rằng tôi sẽ có vài thứ thay đổi như vậy đó.

À, trước khi vào bài viết, tôi có một bài nhạc mà giúp tôi hiểu về sự cạnh tranh mà kì thi THPT tạo ra và cái hậu quả khủng khiếp sau đó. Không sai, đây chính là nội dung của bộ phim “Sky Castle” với bản nhạc “We All Lie” của Hajin.

https://open.spotify.com/track/3NtGpNeszZd9EUaizguKGe?si=d7rVka6dRz2vjJK4kYo5Cg

I. New year, a year of “again”.

1. Something strange inside me….

Những suy nghĩ về sự thay đổi này của mình, thực ra tôi cũng chẳng biết từ đâu mà lại có những điều mới mẻ ấy, ngay trong cái đầu óc không thể tỉnh khỏi cơn mơ sau những chấn động tâm lý của năm 2022. Để nói một cách vắn tắt thì, tôi, đã gần như mất đi hy vọng cũng như cái khả năng làm việc cần thiết khi muốn học cái gì đó liên quan đến lập trình. Cứ thử nghĩ như này nhé, bạn có một con laptop mới, nhưng nó được mua bằng những lỗi lầm của bạn với cái giá 25 củ và bạn thực sự không thể quen nổi khi những tranh cãi cứ liên tiếp nổ ra. Đó là khoảng thời gian mà tôi gần như chết rụi trong chính cái cuộc sống mà tôi không biết sẽ đi đâu và về đâu, vì trong trái tim tôi vẫn còn đó những ám ảnh mà tôi chỉ muốn quên đi. Trong vòng 4 tháng, tôi gần như không thể làm được cái gì ra hồn, tôi không thể đánh bàn phím máy tính một cách bình thường do cái hành trình phím khác nhau và kích cỡ máy tính nhỏ hơn những gì tôi nhìn thấy rất nhiều. Những ngày đi học của tôi, nó cũng trôi qua trong vô nghĩa, hay đúng ra, là chẳng có gì thay đổi thực sự sau ngần ấy thời gian. Cứ tưởng tượng, sáng dậy, với một căn trọ cũng chỉ xem là tạm ổn, rửa bát và những bữa ăn còn sót lại do quá vội và không đủ thời gian để chuẩn bị một món ăn tử tế. Kể từ ngày máy tính hỏng, tôi buộc phải chấp nhận việc học võ như là cách để chữa cháy, cách duy nhất để có thể giúp tình hình dịu lại. Nặng hơn nữa, vấn đề kinh tế lại nảy sinh nhắc tôi rằng tôi phải tiết kiệm và hơn hết, đi kiếm cho mình một tương lai đảm bảo mọi thứ sẽ đi đúng hướng. Mọi người biết điều gì tệ hơn khum, đó là việc tôi lại bị nghiện porn, vốn cái việc mà tôi đã nghĩ rằng mình làm tốt từ kì đầu, và giờ lại bị nghiện do sự vô định của mình. Cái cảm giác chẳng làm được gì mà vật vã trên giường, với một chút ánh sáng màu trắng le lói khắp phòng và bóng tối bao trùm, tối như cái tiền đồ của chị Dậu vậy…. và tôi nghĩ rằng cái sự đấu tranh cho việc học tập của mình, thực ra chả có nghĩa lý gì khi cái mà mình nhận lại, chẳng là niềm vui mà chỉ là sự cơ cực. Đó, cái cuộc sống của tôi khiến tôi quên đi rất nhiều thứ, bỏ dở rất nhiều thứ và đôi lúc, tôi thấy nhiệt huyết trong mình cũng có lúc giảm xuống, nhưng vẫn chưa giảm hẳn, và đó là lúc trái tim tôi nghĩ đến một sự hồi sinh nào đó, dù rằng tôi chẳng hề tin một chút nào.

Và, trong tôi thấy lạ lắm. Mặc dù buồn, nhưng khi mỗi lần tôi cố gắng đọc lại một cái sách dạy code mà tôi muốn đọc, đôi lúc tôi muốn bỏ quên cái thực tại để rồi chìm đắm thật sâu vào nó, kiểu như, xin cho tôi tận hưởng nó một lần nữa, vì trong tôi thực sự đã quá chẳng còn chút tinh thần nào để dám đi tiếp một con đường dài. Tôi, có lúc vẫn vô thức kiếm tìm lại cái chiếc máy mà mình yêu thích, rồi mua lại, tìm một vài linh kiện, chỉ để tin rằng, đâu đó, tôi có thể đưa lại tất cả những ý tưởng và khả năng của mình trở lại một lần nữa, chỉ là, giờ tôi không có tiền, và tôi từ một người vui vẻ, vẫn năng động, có khi đang bay trên mây, giờ phải quen với thực tại tàn khốc. Thật sự là, khi tôi làm lớp trưởng, tôi không muốn biến bản thân mình trở thành một cỗ máy tàn khốc như cái cuộc sống ngoài kia, tôi không muốn khiến cho những người bạn của mình chịu khổ chỉ vì một vài vấn đề cá nhân nên là tôi quyết định nói thật cái tình trạng của mình và hướng dẫn cho các bạn để sau này họ cũng có thể tự đưa ra một vài quyết định quan trọng, như là cách để tôi nghỉ ngơi sau một khoảng thời gian bị burnt-out. Tôi nghĩ rằng, cái hy vọng của tôi, theo một cách nào đó, khiến tôi cố gắng lê bước đi một chút, dù chẳng biết là nó sẽ ra sao, và vô tình, đó lại là cách cứu tôi khỏi bị trôi đi theo vòng xoáy của cuộc đời và tiến hành làm một vài việc quan trọng hơn.

Có lẽ, tôi đã học thêm được một thứ từ hy vọng:

Hy vọng, không có nghĩa là mong nó tới, mà đôi lúc, kể cả nó không tới thì ít ra, nhờ nó, chúng ta mới dám thay đổi mình và tự giác chấn chỉnh lại suy nghĩ.

Đôi lúc, điều kì diệu tới trong những lúc không tưởng.

2. Acceptance, and then…..

Khi tôi hoàn toàn chấp nhận rằng đôi lúc mọi thứ không thể chỉ giải quyết bằng những ý nghĩ quá đơn giản, hoặc với cái ý nghĩ lúc nào cũng mù mịt, tôi dần học cách tiến lên và giải quyết những vấn đề bằng trách nhiệm của một con người. Tôi vẫn hay gọi đó là “việc tối thiểu phải làm”. Điều này, tạo ra một cái động lực rất lớn, vì cái trách nhiệm của mình, cho dù mình rất muốn gạt ra từ lâu lắm rồi. Tôi vẫn nói với các bạn về một bộ phim mà tôi thích xem: “One Dollar Lawyer”, trong tập 6, trong vòng 6 năm, luật sư Cheon luôn lên kế hoạch thực thi công lý của chính mình bằng việc tiêu diệt kẻ đã sát hại người cha mà anh kính trọng và người vợ mà anh yêu nhất. Xuyên suốt toàn bộ phim, tôi vẫn thấy một người dù vẫn mang trong mình những nỗi đau khó mà xóa nhòa, nhưng vẫn cố gắng tin vào một công lý nào đó cho những người yếu thế, dù đôi khi vẫn không hiểu nó bắt nguồn từ đâu, chắc có khi là cái văn phòng luật cùng với vụ án đầu tiên và người sau này trở thành trưởng phòng, “cánh tay phải” của Ji Hoon: Sa Moo Jang. Niềm tin, trách nhiệm và tình yêu với người vợ đã giúp anh dám thay đổi phương pháp làm việc, từ cứng nhắc sang lươn lẹo, làm đủ trò để có thể giải quyết vụ án, giải nguy cho những con người tội nghiệp ở ngoài kia. Sau cùng, anh đã thanh toán hoàn toàn món nợ với tập đoàn tài phiệt. Cho đến giờ, bộ phim với tư tưởng cấp tiến đã tạo cho tôi một động lực vô cùng lớn khi giúp tôi hiểu ra bản chất của những khó khăn mà tôi mắc phải, giúp tôi có hy vọng hơn trong cuộc sống đầy khó khăn này. Thay vì phàn nàn cái thế giới khốn nạn và bất công, hãy bắt tay cải tạo nó. Tôi, đã cố gắng hoàn thành những bài tập, cố gắng đi qua những bộ môn đủ khó và căng thẳng, học cố gắng tập trung vừa đủ mặc dù biết mình đã chẳng còn đủ tinh thần để toàn tâm tập trung nữa. Một cách nào đó, từ hy vọng, tôi học được sự chấp nhận những điều tệ hại, tìm cách thay đổi mọi thứ. Cố gắng đi học đầy đủ, dành một ít thời gian để đọc sách, làm bài tập,…. đầy đủ trách nhiệm phải làm của một cậu sinh viên. Thêm nữa, tôi muốn học để thoát khỏi cái dớp điểm B cứ đeo bám tôi từ kì đầu cho tới tận kì IV, cho dù tôi có cố gắng tới đâu.

Thi xong, cũng là lúc tôi rời nhà đi và cố gắng chuẩn bị cho 2023 này một cơ hội mới để làm lại, dẫu sao thì, năm mới thì đừng để cái dớp từ quá khứ ám ảnh, nên tôi đã mong rằng mình làm bài trong cố gắng. Chí ít rằng, cái công tôi làm bài đã không phụ lòng tôi, và đâu đó, tôi thấy biết ơn vì mình đã cố gắng nhiều đến như vậy. Tôi mong chờ kết quả tới và những kết quả liên tục trả về. Vâng, tôi được A môn Toán và Lý, môn ENG và ECO, vốn là hai môn tôi không có tí chuyên môn thực sự và sự tập trung đủ, vẫn đạt một kết quả đủ dùng. Và yeah, GPA của tôi được kéo vãn lên 3.091, một ít nhích lên để cứu lại cái thành tích bết bát môn SPH. Cũng nhân tiện, tôi hiểu rằng đôi lúc môn ENG và MGT sẽ ám tôi lần nữa, nếu dính C hoặc F nên tôi phải tìm cách cứu vớt môn MTH lên cao nhất, vừa thể hiện trách nhiệm cũng như một chút sự nhiệt thành còn sót lại, coi như một lời tạm biệt cho cái kì học bết bát này.

2022, kì IV của tôi đi qua như vậy, nhưng kì V là một cơn bão lớn mà tôi phải bước qua nếu muốn tìm kiếm một tương lai thực sự. Cho đến giờ, kì V này là kì học mà tôi thấy khó khăn và có chút mệt mỏi nhất vì thực sự chẳng dễ dàng lắm khi học cái môn mà vốn mình chẳng thực sự muốn để tâm, nó là một kì học đầy bão giông mà tôi phải cố gắng vượt qua. Đã mất một khoảng thời gian dài không được học chuyên ngành, tôi mong là mình đủ thời gian để chuẩn bị tốt nhất cho cái lời tạm biệt diễn ra ở cuối tháng 5.

Tạm quên một chút những thử thách, tôi nghĩ đến 2023, những điều mang tôi trở lại cuộc sống nhộn nhịp nơi sinh viên. Thực sự, đó là một kì học mà mang tôi trở lại với chính mình, với những hồi ức, ý tưởng và sự cố gắng mà mình đã cố gắng gieo mầm. Nó giống như một lời xin lỗi tới bản thân vì đã không thể khiến mọi thứ trọn vẹn.

3. 2023, new year, I got my things back….

Điểm đã xong, tôi cởi được nút thắt trong đầu của mình, nhìn một chút vào hiện tại cũng như tương lai. Tôi chấp nhận hoàn toàn chuyện laptop của tôi có thể sẽ chết vĩnh viễn và không còn trở lại nữa, giống như sự chấp nhận mà tôi có nói, chỉ là tôi đang nghĩ đến một kế hoạch lớn hơn cho tương lai của mình và lấy lại thứ gì đã mất. Tôi đọc dần các sách về lập trình, nghiên cứu một chút về các ngôn ngữ mới như Rust và Go, chuẩn bị cho năm 2023 mới. Trong lúc tôi đang nghĩ tới chuyện ấy và không mảy may quá nhiều với đống tài liệu của mình thì đột nhiên, có một cuộc gọi tới tai tôi:

Máy tính của em đã sửa xong rồi……. giờ tụi anh đang test linh kiện.

Tôi hơi sốc thì tin tức này đến vào cái lúc tôi hoàn toàn buông xuôi, nên phải nói rằng tôi có chút bất ngờ. Than ôi, tôi chờ mất 4 tháng và toàn bộ cuộc sống của tôi, dự án của tôi, nó lưu lạc hết ở đó rồi, tự nhiên quay về, khiến tôi xúc động khó tả. Và, đó là ngày 29/12/2022, vào cái ngày mà tôi không ngờ nhất. Tôi, giờ không còn mang trong mình cái nỗi lo nữa, mà đôi lúc vừa nể phục nhưng cũng chê trách chính mình, vì đã để bản thân phải rơi vào tình trạng khó khăn này nhưng vẫn cố gắng tìm mọi cách để vượt qua. Những ngày mà những hy vọng của tôi được đền đáp, dù cho tôi từng rất tệ và muốn buông xuôi. Tôi buông bỏ đi sự thất vọng trong đôi mắt mình và nhìn mọi thứ theo hướng lạc quan và thực tế hơn. Tôi mỉm cười và nói rằng:

Ừ, tôi cảm thấy như được giải thoát rồi. <3.